Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ full

Chương 45: Cua đổ hoàng thượng nước địch (22)

/1906
Trước Tiếp
“Nào, để trẫm giới thiệu.” Tiêu Phấn cười giơ tay chỉ xuống dưới đài, đầu tiên là thái tử: “Đây là con trưởng của trẫm, cũng là thái tử.”

Thái tử khẽ gật đầu kính lễ, Tiêu Phấn lại chỉ hướng Hạ Triều: “Đây là thừa tướng Hạ Triều, nhiều năm liền ông ấy đều là cánh tay đắc lực của trẫm, bên cạnh là thế nữ” của ông ấy. Thiên kim Thừa tướng chính là cô nương xinh đẹp nhất Đại Duy quốc.”

*Thế nữ: Vợ và con gái

“Quả thực là quốc sắc thiên hương.” Độc Cô Kỵ cười tán thành, trong nụ cười kia hình như còn hàm chứa thứ gì khác.

Phong Quang cứng người không dám động đậy dù chỉ một chút.

“Ha ha, Hạ tiểu thư là vị hôn thê của Quỷ vương con trai ta.” Tiêu Phấn tiếp tục chỉ hướng Tiêu Nhược: “Đây là Quỷ vương, bên cạnh nó chính là...”

“Ngân Diện quân sư - Bạch Dung, cả Quỷ vương điện hạ, ba người chúng ta đã từng gặp nhau trên chiến trường.”

“Phải rồi, xem trẫm này, sắp già hồ đổ mất rồi. Các ngươi đương nhiên từng gặp nhau.”

Độc Cô Kỵ bưng chén rượu lên ngửi mùi rượu nồng nàn rồi lại đặt chén rượu xuống cười bảo: “Quỷ vương điện hạ anh dũng thiện chiến, quân sự mặt nạ liệu sự như thần, ta sớm đã mong được kết giao với bọn họ bên ngoài sa trường, chỉ khổ nỗi mãi không có cơ hội.”

Tiêu Nhược nói không cảm xúc: “Ngài quá coi trọng rồi.”

“Ha ha, mong quốc vương Quảng Lưu đừng để ý. Tiểu Nhược từ nhỏ đã có tính tình lãnh đạm như thế rồi.” Tiêu Phấn chủ động tiếp lời Độc Cô Kỵ: “Ngân Diện quân sự không chỉ có kiến giải trong việc dùng binh, mà cả thơ từ ca phú cũng rất thông tuệ, nhớ năm đó quân sự đọc một bài thơ, “Mấy cành mai góc tường. Bằng lạnh, nở cô đơn. Xa thấy không phải tuyết. Vì nghe thoảng mùi hương.”* Quả đúng là những vần thơ thiên cổ!”

*Bài thơ “Hoa Mai” - Vương An Thạch - Bản dịch của Vũ Minh Tân.

“Thơ quân sự làm sớm đã truyền vào Quảng Lưu, những câu từ hay như thế, ta tự nhiên không thể không biết.”

Bạch Dung miễn cưỡng giương môi, cười ngại ngùng: “Hai bệ hạ quá khen rồi.”

Bài thơ “Hoa mai” không phải do nàng ta sáng tác, trong lòng tự nhiên chột dạ, nhưng vẫn không bằng sự ngạc nhiên khi giờ phút này gặp Độc Cô Kỵ.

“Xa thấy không phải tuyết. Vì nghe thoảng mùi hương....” Phong Quang không tự chủ được ngâm đôi câu, cúi đầu tóc mái che khuất đôi mắt cô, khiến người khác không biết cô đang nghĩ gì.

Độc Cô Kỵ thu hồi tầm mắt, thần sắc bỗng trở nên thả lỏng: “Những lời cung nghênh nói đến đây thôi, tiếp theo chúng ta có thể bạn chính sự.”

“Ổ: Không biết quốc vương Quảng Lưu muốn bàn thế nào?” Tiêu Phấn thu lại nụ cười, không thể không nhìn người trẻ tuổi tài ba này với ánh mắt cẩn trọng.

Mọi người trong đại điện đều dồn ánh nhìn vào hai người trên ngai cao.

“Tiểu hoàng và quả nhân đều biết, chiến tranh liên miên đã khiến hai nước đều chịu không ít tổn thất, huống hồ còn có Tộc Hoa Tế vùng biên cương là bên thứ ba như hổ rình mồi. Nếu quả nhân đã có thể đưa ra đề nghị trước muốn hai nước giải hòa, vậy đương nhiên không thể để bề tôi tưởng nhầm rằng vì Quảng Lưu chúng ta sợ Đại Duy quốc mới bày tỏ thái độ lấy lòng được.”

Tiêu Phấn gật đầu: “Đó là đương nhiên, Quảng Lưu quốc và Đại Duy quốc, hai nước quốc lực tương đương, sao có thể phân ai mạnh ai yếu được?”

“Thế nên, nếu đã làm người thứ nhất mở miệng, vậy phải có thù lao xứng đáng.”

“Không biết thù lao này là?” Tiêu Phấn mỉm cười gượng gạo, Độc Cô Kỵ muốn thù lao, là đất đai? Hay là kỳ trân dị bảo?

“Ta muốn một người.”

“Phụ hoàng!” Tiếu Nhược bỗng đứng bật dậy: “Nhi Thần cũng muốn phụ hoàng ban cho một người.”

Tiểu Phấn nhìn Độc Cô Kỵ đang không có biểu tình gì, hỏi Tiêu Nhược: “Quỷ vương muốn người nào?”

“Nhi thần muốn cưới Nhị thiên kim phủ Thừa tướng làm phi.”

Thân người Bạch Dung cứng đờ, những người còn lại đều nhìn về phía nhà Thừa tướng. Chuyện Thừa tướng còn có một thứ nữ không ra khỏi cửa bao giờ cũng không phải bí mật, chỉ là mọi người rất nghi hoặc, Quỷ vương điện hạ nhìn trúng thứ nữ đó bằng cách nào? Lẽ nào nàng ta mỹ mạo không thua gì trưởng tỷ? Hạ Triều lộ vẻ ngạc nhiên, ngược lại Vương Từ điềm nhiên như trong dự liệu.

Nam nhân mà, có tam thê tứ thiếp là chuyện bình thường, huống hồ đây đường đường là vương gia, Tiêu Phấn đáp: “Tỷ muội cùng hầu hạ Quỷ vương, cũng sẽ chăm sóc được tốt hơn, nếu đã như vậy, thì để Nhị tiểu thư phủ Thừa tướng làm trắc phi đi.”

“Phụ hoàng, nhi thần muốn Nhị tiểu thư Thừa tướng, không phải nạp, mà là thú.” Không nạp mà thủ, đây là ý gì? Đương nhiên là chính phi rồi!

Một câu này của Tiểu Nhược như trái bom ném giữa đám người, trừ Bạch Dung đang ngẩn người ra, tất cả đều ngạc nhiên, ngay đến sắc mặt Hạ Triều và Vương Từ vừa nãy còn được coi là điềm tĩnh, giờ đã khó coi hẳn.

Tiêu Phấn cũng mặt biến sắc, sau đó cười xòa gỡ rối: “Quỷ vương đừng đùa nữa, vị hôn thê của con là thiên kim Thừa tướng, cũng là biểu muội của con, nữ nhi của mẫu con đó, tuyệt đối không thể nhầm đấy.”

“Nhi thần chỉ có tình huynh muội với biểu muội, không có tình cảm khác. Lúc trước tiếp chỉ ban hồn là do chưa gặp được người muốn bên cạnh cả đời, mong phụ hoàng thành toàn.”

Nhìn đi, đây là chuyện gì thế này? Thì ra năm đó Quỷ vương điện hạ chấp nhận ban hôn là vì người ta chưa gặp được chân ái, hiện tại còn dám phản đối trước mặt mọi người, vị thứ nữ đó quả có địa vị không hề nhỏ trong lòng hắn ta. Các công tử trẻ tuổi dồn hết ánh mắt đồng tình về phía thiếu nữ đang ngồi im lặng kia.
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
Nguyen Diem1576082065Truyện full rồi - sent 2019-12-11 23:34:48
1572158084duyệt thẻ giúp mk với - sent 2019-11-09 21:49:03
daicalanhdaoĐể mình bảo tác giả rặn thêm chương nữa nhé :))))) - sent 2019-09-29 21:14:38
manlamS mk thấy chưa full mà - sent 2019-09-29 19:11:27
Văn Bình HồDuyệt thẻ giúp mình vs. Thank ad - sent 2019-09-23 21:14:02
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương