Lấy Chồng Quyền Thế

Chương 7: TRƯỚC GIỜ CHƯA CÓ AI ĐỐI XỬ VỚI CÔ THẾ NÀY

/934
Trước Tiếp
Đây là lần đầu tiên Cố Thành Kiêu thấy Lâm Thiên ngẩng đầu lên, cũng là lần đầu hai người nhìn thẳng mặt nhau. Anh thấy rõ vết thương trên mặt cô, gò má bên trái và khóe miệng đều bị sưng. Vì gò má sưng vù nền mắt trái híp lại, khó trách cô luồn cúi đầu, chìa má phải ra.

“Ba à, đàn ông dám làm dám chịu, đây là trách nhiệm và sự gánh vác tối thiểu nhất. Hơn nữa con là quân nhân, lại càng phải tích cực thực hiện trách nhiệm của mình. Đây là đạo lý mà ba dạy con noi theo. Ba mẹ không nên có thành kiến với cô ấy chỉ vì ba mẹ cô ấy ly hôn”

“Con...” Cố Nguyên bị con trai nói đến nỗi đuối lý.

“Ba, không phải con đối nghịch hay hờn dỗi ba. Ba mẹ muốn gặp nên con đưa cô ấy về. Nhưng không phải gặp để trưng cầu ý kiến của ba mẹ, mà là cho ba mẹ một câu trả lời. Ba mẹ thích hay không cũng được, người là do con chọn, con thích là được rồi”

“Ngày mai ba sẽ hẹn Tiểu Lưu để nói về vấn đề điều động của con” Cố Nguyên uy hiếp.

Cố Thành Kiêu im lặng, hít sâu một hơi, rồi trầm giọng nói, “Thế thì tốt quá, con đã viết xong đơn xin đến châu Phi rồi, vậy nhờ ba chào hỏi Tư lệnh Lưu trước”

“Con...” Cố Nguyên nổi giận, “Con muốn hi sinh tính mạng không dễ vậy đâu!”

“Vậy tùy ba mẹ, bọn con phải đi ăn, cúp máy đây.”

Vừa dứt lời, Cố Thành Kiêu đã cúp điện thoại, sau đó quay đầu nhìn Lâm Thiển trấn an, dịu giọng nói: “Yên tâm đi, có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm”

Khoảnh khắc này, đôi mắt trong veo như nước của Lâm Thiển rưng rưng, trong lòng vô cùng cảm động, ấm áp, chua xót, có xung động muốn khóc.

Trước giờ chưa có ai đối xử với cô thế này cả...

*****

Nhà họ Lâm.

Lâm Bồi và Chu Mạn Ngọc luôn chờ nhà họ Cố hồi âm, cho nên điện thoại vừa vang lên, Lâm Bồi đã bắt máy. Bên kia nói gì đó, ông ta nghe xong cả người đều thay đổi.

“Vâng, vâng, được, tôi biết rồi” Ông ta run rẩy cúp điện thoại.

Chu Mạn Ngọc ngồi chờ bên cạnh nóng như lửa đốt, “Sao rồi? Tư lệnh Cố nói gì?”

Lâm Bồi lại toát mồ hôi lạnh, “Tư lệnh Cổ nói nhất định phải giữ bí mật chuyện này, nếu ai tiết lộ sẽ giết! không! tha!”

Chu Mạn Ngọc cảm thấy trước mắt tối sầm, cắm đầu ngã xuống đất.

“Bà xã, bà xã ơi, bà đừng làm tôi sợ!” Lâm Bồi vội vàng ngồi xổm xuống đỡ lấy bà ta.

Chu Mạn Ngọc nức nở: “Tiểu rồi, tiểu rồi, nhà họ Lâm chúng ta coi như tiểu rồi. Con Lâm Thiển kia nhất định sẽ trả thù chúng ta, nó bám được lão Phật tổ Cố Thành Kiêu này còn không giết hết chúng ta sao?”

Vào lúc gay go, đàn ông vẫn là người giữ được chút lý trí, Lâm Bồi nói: “Tốt xấu gì tôi và Tư lệnh Cố cũng có giao tình, con nhỏ đó không dám làm loạn đầu. Hơn nữa, với tính nết của nó, biết đâu thủ trưởng Cố chơi được vài ngày thì chán. Chẳng phải đây là mục đích chính nhà họ Cố yêu cầu chúng ta phải giữ bí mật hay sao? Chắc chắn hai ông bà Cố cũng không thích con nhỏ đó rồi”

“Nhưng bọn nó đã đăng ký kết hôn”

“Vậy thì sao, kết hôn cũng có thể ly hôn mà”

Chu Mạn Ngọc nghe chồng nói hết câu này thì hơi thở dần dần thả lỏng đôi chút, “Chỉ mong...”

Để bầu không khí sôi nổi, Cố Thành Kiêu lái thẳng đến một quán thịt nướng. Anh muốn mượn bầu không khí ăn uống để làm quen với Lâm Thiển, cũng như muốn dò hỏi vì sao hôm qua cô nằm trên giường anh.

Trong quán ăn ấm áp, hơn nữa còn hơi nóng, Lâm Thiển cởi áo khoác ra, đặt cẩn thận trên ghế trống bên cạnh.

Lúc chọn món, Cố Thành Kiêu nói: “Mặt em bị thương, không nên ăn cay, chúng ta gọi vài món đơn giản thôi.”

Lâm Thiển gật đầu, khéo léo nói: “Được, tùy anh, cái gì tôi cũng ăn hết.”

Cố Thành Kiêu khoanh tròn rất nhiều món, khoanh xong đưa thẳng tờ đặt món.

Lúc đó đã gần 8 giờ, Lâm Thiển đói đến mức ngực muốn dán vào lưng. Đồ ăn nhanh chóng được đưa lên đầy đủ, đầy cả bàn lớn.

Cố Thành Kiêu nhìn đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào thịt của cô, nói: “Đừng gấp, sẽ được ăn nhanh thôi.”

Lâm Thiển đói đến mức muốn gặm cả đũa, nhìn mấy miếng thịt xèo xèo trên vỉ nướng mà nhịn không nổi, bèn chồm lên. Ưm, làn khói xộc thẳng vào mũi nhột nhột, cô không kìm được, “hắt xì” một cái vào nồi thịt ba chỉ vàng óng.

Lâm Thiển lập tức hóa đá, Cố Thành Kiêu ngồi đối diện cũng hóa đá theo.

Trước cái mũi nhỏ nhắn xinh đẹp là sợi nước mũi trong suốt, trên môi có thêm hai giọt, còn lại đều bắn vào thịt.

Tiếng xèo xèo của thịt ba chỉ cháy vàng không ngừng vang lên. Nhân lúc trước khi Cố Thành Kiêu lên tiếng, Lâm Thiển lập tức cúi đầu, vừa rút khăn giấy vừa cầm đũa gắp thịt, “Thật xin lỗi, tôi không cố ý. Tôi sẽ ăn hết mấy miếng thịt này, anh nướng cái khác đi”

Nhưng Cố Thành Kiêu lại cười cười, nói: “Không sao, ăn đi, no bụng mới quan trọng

Quá trình ăn thịt nướng há lại có thể được hình dung bằng một chữ thoải mái?! Từ đầu đến cuối Lâm Thiển không cần phải nướng, nhiệm vụ của cô là ăn ăn ăn. Cố Thành Kiêu chu đáo đến nỗi đến tương cũng lấy cho cô.

Cho tới bây giờ, Lâm Thiển chỉ biết Cố Thành Kiêu là quân nhân, gia thế không tệ, còn những cái khác đều không biết gì cả. Ngay cả chuyện vì sao anh lại cưới cô, cô cũng không biết.

Cô nghĩ thầm, dù sao sau này cô cũng không cẩn về nhà họ Lâm nữa. Trước mắt phải thoát khỏi hang hùm, chuyện tới đâu hay tới đó, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng.

Chưa nhắc tới chuyện từ nhỏ cô đã bị gia đình bác trai ngược đãi và làm nhục, vì để công ty vượt qua khủng hoảng, bác trai đã không tiếc bán đêm đầu tiên của cô cho một lão già, cô không thể tiếp tục sống chung một mái nhà với bọn họ nữa.

Sở dĩ hôm nay trở về là có thật sự muốn quậy một trận quyết liệt với nhà bác trai. Trinh tiết của cô coi như báo đáp ơn dưỡng dục của bọn họ bao năm qua, sau này sinh lão bệnh tử sẽ chẳng còn liên quan.

Nhưng không ngờ cô lại gặp được vị thủ trưởng Cố này.

Cổ Thành Kiêu nhìn cô ăn say sưa. Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn u ám đã dần có sức sống, anh tùy ý mở miệng hỏi: “Ai đánh mặt em bị thương vậy?”

Lâm Thiển kiên trì nói: “Thật sự bị ngã mà, tôi không cẩn thận nên ngã, ha ha.”

Cố Thành Kiêu phớt lờ câu trả lời của cô, hỏi tiếp: “Ngoại trừ mặt ra, trên người còn bị thương chỗ nào không?” Tối qua anh không hề làm cô bị thương, nếu có thì cũng chỉ là phần dưới của cô mà thôi.

Lâm Thiển tránh né câu hỏi của anh, chỉ vào thịt bò kho tương trên bàn, nói: “Nướng cái này đi.”

Cố Thành Kiêu không hỏi nữa, gắp miếng thịt bò kho tương đặt vào vỉ nướng, nói: “Ăn xong đến bệnh viện kiểm tra xem sao?”

“Chỉ bị thương ngoài da thôi, không gì đáng ngại”

Thấy cô trả lời đơn giản dễ dàng, anh lại hỏi: “Em thường bị thương lắm hả?”

Lâm Thiển khựng lại, hơi cảnh giác, còn mất tự nhiên.

“Được rồi, em không muốn nói tôi sẽ không ép, ăn nhanh đi” Còn nhiều thời gian mà, không vội.

Có thể do quá đói nên Lâm Thiển lo ăn mà không phát hiện Cố Thành Kiêu chỉ gắp thịt cho cô, còn mình thì chưa ăn miếng nào.
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
daicalanhdaoThêm chương mới cho mọi người rồi nhé - sent 2019-10-21 09:15:40
daicalanhdaoĐã có chương mới nhé mọi người - sent 2019-10-20 10:20:42
daicalanhdaoCó chương mới nhé mọi người - sent 2019-10-19 11:14:46
daicalanhdaoĐã duyệt thẻ rồi nhé, ai chưa đọc được thì kiểm tra lại mã thẻ nhé - sent 2019-10-14 08:42:23
Huệ SơnDuyệt thẻ dùm e với ad - sent 2019-10-13 17:41:12
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương