Lấy Chồng Quyền Thế

Chương 18: CHÁU CÓ MUỐN THÌ CŨNG PHẢI KIỀM CHẾ

/934
Trước Tiếp
“Khụ khụ, đã hôn rồi à, người trẻ đúng là thiếu kiên nhẫn” Bà nội che mắt nhưng không có ý tránh né, cười bảo: “Thành Kiều, cháu ra đây, bà có lời muốn nói”

Lâm Thiển nổi cáu, bị lợi dụng động tay động chân mà không thể mắng anh. Giống như vụ hôn trộm bữa trước, cố chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.

“Vâng, cháu đến đây.” Ánh mắt Cố Thành Kiêu thấm sâu nhìn cô cảnh cáo, lại có chút mập mờ, “Vì chỗ dựa của em mà đừng phụ lòng bà” Nói xong anh hôn khẽ lên môi cô như chuồn chuồn lướt nước.

“Vô lại” Lâm Thiển khàn giọng mắng anh

Cố Thành Kiêu đứng dậy, lúc thu tay lại, ngón tay cố ý miết nhẹ bờ môi đầy đặn đang chu ra của cô.

“...” Lần này, Lâm Thiển bỗng dưng thẹn thùng. Mọi cáu giận đều trở thành ngọn lửa vô danh, mọi bực tức đều hóa thành rung động, trái tim đập rộn ràng một cách khó hiểu.

Phải công nhận, người đàn ông này rất đẹp trai, chỉ một hành động bá đạo mờ ám cũng tràn đầy lực hấp dẫn. Mỗi một khung ảnh đều như màn hình đặc tả phim bom tấn, nhìn tấm nào là thèm nhỏ dãi tấm đó.

“Em nghe bà nội nói với bố mẹ tôi rồi đấy. Nếu em muốn ung dung ở lại nhà họ Cố thì phải gạt được bà nội.”

“Không cần anh nói, tôi biết rồi”

Ở cửa, bà nội không thấy cháu trai đi ra, sốt ruột thúc giục: “Được rồi được rồi, đừng lưu luyến không rời thế. Cùng lắm bà chỉ nói vài câu, không đến ba phút đầu”

“Cháu đến đây” Cố Thành Kiêu đáp lời bà nội, nhưng vẫn chưa thỏa mãn nói với Lâm Thiển: “Em biết là tốt rồi”

Lâm Thiển chu miệng nhỏ không dám lên tiếng. Đẳng cấp của đối phương rất cao, mà cô thì quá thấp. Cô không phục, nhưng lại phải đè nén.

Dù sao cô cũng phải đối mặt với thực tế, lúc này chỉ có Cố Thành Kiêu mới có thể cho cô một chỗ dung thân. Chỉ có anh mới có thể cho cô cơm ăn áo mặc, không ưu phiền.

Bà nội cười hiền hậu, muốn nói lại thối, liếc nhìn nhóc con xinh xắn bên trong rồi kéo cháu trai mình ra ngoài.

“Thằng nhóc này, bà nói cháu nghe, bà biết các cháu mới cưới, cháu lại trẻ tuổi tràn đầy năng lượng. Nhưng ba tháng đầu thai kỳ rất nguy hiểm, đặc biệt là tháng đầu tiên, cháu có muốn cũng phải kiềm chế, hiểu không?”

Bà nội vừa mở miệng, Cố Thành Kiêu đã biết bà muốn nói gì. Nhưng chính tại nghe được lại cảm thấy kì kì làm sao. Anh đường đường là một người đàn ông trưởng thành cao lớn mà bị trưởng bối giáo huấn những lời này, khó tránh khỏi ngượng ngùng, “Cháu biết rồi, biết rồi”

“Cháu đừng có qua quýt cho xong, bà thấy cháu ôm ấp lôi kéo con bé. Vừa vào cửa liền làm chuyện ấy, cháu không thể đợi được à?”

“A Thành, nghe lời bà, kiềm chế một chút. Chờ chắt của bà chào đời bình an thì các cháu muốn hùng hục thế nào thì tùy”

“Bà yêu cầu không cao, muốn ba năm được ôm hai đứa chất.”

“Cháu không phải xấu hổ, bà đã nhìn cháu trưởng thành, cháu vừa chổng mông lên là bà biết cháu muốn làm gì ngay”

Cố Thành Kiêu ưỡn thẳng lưng: “Cháu không có chổng mông”

Bà nội giả bộ giận trừng mắt: “Chưa gì cháu đã coi lời của bà như gió thoảng qua tại rồi. Nếu chắt của bà xảy ra chuyện không may, bà cạo đầu tên nhóc cháu đấy”

“Bà nội, cháu...”

“Cháu đừng nói nữa, bà nói xong rồi, cháu nhớ kỹ là được. Giờ vào chăm vợ cho tốt đi, bà còn phải xem tivi

“Bà chưa đi nghỉ ạ?”

“Già mới ngủ sớm, bà còn trẻ chán.”

“Vào đi vào đi, chăm sóc thật tốt cho Tiểu Thiển. Con bé này rất thú vị, bà nội thích”

Nói xong, bà đẩy Cố Thành Kiêu về phòng. Anh bị gọi ra ngoài mà không hiểu gì cả, bị giáo huấn mà không sao nói được, bị bắt đi vào cũng chẳng biết vì sao.

Toàn bộ quá trình đều ù ù cạc cạc.

• ù cạc cạc giống vậy còn có Lâm Thiển đang ngồi ngây ngốc trên ghế sofa từ nãy giờ. Cô tháo giày bỏ hai chân lên ghế, dáng vẻ tùy tiện phóng khoáng, vừa cao ngạo vừa bất kham, kèm theo hoa tại đầu lâu đẹp hút hồn, thật giống tên nhóc lưu manh ngang tàng.

Cố Thành Kiêu vốn không vui, bị Lâm Thiển chửi bới sau lưng, bị bà nội răn dạy trước mặt, giờ lại nhìn thấy dáng vẻ cả lơ phất phơ vô tâm của Lâm Thiên, anh thật sự tức muốn đánh người.

Không mong em chia sẻ với tôi, nhưng cũng đừng để tôi thấy ngột ngạt!

“Bà nội nói gì hả?” Lâm Thiển không phát hiện ánh mắt bốc hỏa của anh, hăng hái hỏi thăm: “Không phải bà cụ sợ anh gây bất lợi cho đứa bé đấy chứ?”

Lúc nói câu này, Lâm Thiển ưỡn bụng, bắt chước người mẫu xoa bụng, đuôi mày tỏ ý giễu cợt, giọng điệu trêu chọc, nhìn Cố Thành Kiêu cười một cách trắng trợn.

Cố Thành Kiêu không có nhiều kinh nghiệm dỗ ngọt con gái, nhưng trị người quản người chính là điểm mạnh của anh. Nhìn tư thế của Lâm Thiển ngồi không ra ngồi, nằm không ra nằm, nói năng lỗ mãng, anh không nhiều lời đi lên phía trước, bế bổng cố lên.

“Này, anh làm gì thế?”

“Nếu em muốn mất đi núi dựa bà nội này thì kêu to hơn chút.”

“.” Lâm Thiển lập tức hạ thấp giọng, mắng: “Tên khốn, dám uy hiếp tôi. Tôi đã nói mà, vẻ mặt ôn hòa đứng đắn của anh hôm qua chỉ là giả vờ thôi”

Cố Thành Kiêu khẽ nheo mắt, giọng điệu cảnh cáo: “Vậy tôi sẽ làm tên khốn cho em xem.”

Dứt lời, anh ôm chặt cổ đi về phía giường lớn. Dù gì Lâm Thiển cũng là một tay đánh đấm có nghề, bị bảy tám kẻ vây quanh mà mặt không biến sắc. Nhưng đối mặt với một Cố Thành Kiêu, bị anh khóa chặt, cô lại không thể động đậy, cố hết sức cũng không thể thoát ra.

Sau nhiều năm luyện tập trong quân đội, tinh thần và thể lực của Cố Thành Kiêu tráng kiện hơn người thường rất nhiều. Mặc quần áo thì hơi gầy, cởi quần áo thì có thịt, đều là cơ bắp. Về điểm này, tay mơ như Lâm Thiển hoàn toàn không đáng nhắc tới.

“Cố Thành Kiêu, anh muốn làm gì?”

“Không phải em mắng tôi tên khốn à? Tôi làm chuyện tên khốn nên làm.”

Không qua lại lắm lời, Cố Thành Kiêu ném cố lên giường như ném một con gà.

Lâm Thiển phản ứng rất nhanh, người vừa chạm giường liên lồm cồm bò dậy. Nhưng Cố Thành Kiêu lại nhanh hơn, gần như ngay lập tức nghiêng người chặn cô lại.

“Cố đại thiếu gia, chắc anh hiểu sai từ tên khốn này rồi! Tên khốn sẽ không ức hiếp con gái người ta. Tên khốn thời nay là một quý ông, hơn nữa còn rất tôn trọng phụ nữ”

“Hả?”

“Ừm, tên khốn thật ra chỉ là câu nghĩ một đằng nói một nẻo, tương tự như từ thấy ghét ấy mà. Vợ chồng son đấu võ mồm với nhau, anh đừng coi là thật”

Vì không muốn bị bắt nạt, Lâm Thiển vắt hết óc suy nghĩ, nếu không dùng được vũ lực, vậy chỉ có thể dùng đầu óc mà thôi.

“Lẽ nào anh không cảm thấy, tối mắng anh tên khốn, thật ra là nói anh thấy ghét ấy? Ha ha ha, đều là những câu nói tương đối thân mật, anh nghĩ sao?”

Tất nhiên Cố Thành Kiêu hiểu rõ mánh khóe của cô, nhóc con này thông minh đấy chứ.

Anh cúi đầu, sáp lại gần hơn: “Ồ? Vậy ý của em là chúng ta thân mật như... Vợ chồng son?”
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
daicalanhdaoThêm chương mới cho mọi người rồi nhé - sent 2019-10-21 09:15:40
daicalanhdaoĐã có chương mới nhé mọi người - sent 2019-10-20 10:20:42
daicalanhdaoCó chương mới nhé mọi người - sent 2019-10-19 11:14:46
daicalanhdaoĐã duyệt thẻ rồi nhé, ai chưa đọc được thì kiểm tra lại mã thẻ nhé - sent 2019-10-14 08:42:23
Huệ SơnDuyệt thẻ dùm e với ad - sent 2019-10-13 17:41:12
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương