Hồ Sơ Bí Ẩn full

Chương 25: Mã số 078 – như hình với bóng (5)

/2166
Trước Tiếp
“Ê, anh nói gì đó? Tiểu Nhụy đã sợ lắm rồi, con người anh có thể không nói mấy lời châm chọc được không?”

“Trên đời này còn vất vưởng rất nhiều ác linh, nếu tâm trí không kiên định sẽ rất dễ bị ác linh bám lấy. Thứ bám trên người cô đến giờ cũng chỉ làm những chuyện hù dọa cô thôi. Tôi vẫn chưa xác định đó là gì, nhưng chắc chắn một điều, mục đích của nó chính là sự kinh sợ của cô. Cô càng sợ, càng để ý thì nó càng lớn mạnh. Cô Trịnh, nếu cô không dũng cảm đối mặt thì tôi cũng không biết nó sẽ lớn mạnh đến cỡ nào.”

“Ý của anh là gì? Nó… nó sẽ giết tôi ư?”

“Tiểu Nhụy, cô không cần phải sợ.”

“Không loại trừ khả năng này có thể xảy ra. Vì thế, cô Trịnh, xin cô hãy dũng cảm lên.”

“Anh nói dễ lắm! Làm sao tôi dũng cảm lên nổi chứ? Có phải anh gặp phải chuyện này đâu? Làm sao tôi không thể không sợ chứ? Đổi lại là anh, anh không sợ sao?”

“Tiểu… Tiểu Nhụy…”

“Hu hu! Hu hu!”

“Cô có khí thế này, tôi cảm thấy rất may mắn, nếu khí thế này để đối phó với cái đó thì càng hay nữa.”

“Ê, anh đừng nói nữa!”

“Anh biết gì chứ… Rõ ràng anh không hiểu được cảm giác của tôi… hu hu…”

“Trịnh Tiểu Nhụy, nếu cô sợ như vậy, chỉ biết đợi người khác đến cứu thì tôi khuyên cô nên tự sát luôn đi. Tôi có thể cho cô biết những chỗ có âm khí nhiều một chút, chọn thời điểm thích hợp để tự sát, cô cũng có thể trở thành thứ mà cô sợ đó. Như vậy, sau này cô không cần phải sợ nữa, phải không? Dù sao thì kiếp sau đầu thai cũng có thể lại gặp chuyện ác linh thôi, vậy chẳng thà trở thành quỷ luôn, nhưng vậy thì có thể muốn làm gì làm.”

“Hu… hu hu…”

“Anh đủ rồi đó! Tiểu Nhụy, bạn đừng nghe anh ta nói bậy. Tiểu Nhụy, không việc gì đâu. Chúng ta có thể tìm nhà ngoại cảm khác, nhất định có người giúp được cho bạn mà.”

“Này, sếp…”

“Khóc đủ chưa hả?”

“Anh...”

“Nếu khóc đủ rồi thì về nhà, cố gắng tìm cho ra thứ tự nhiên có hoặc mất đi đi. Điều đó rất quan trọng, xin cô hay nghiêm túc với việc này. Việc này chỉ có mình cô mới làm được thôi, không có ai có thể giúp cô cả. Nếu không muốn chết thì cũng cảm lên.”

“…”

“Linh, tiễn họ ra về.”

“Vâng, xin mời hai cô.”

“Tiểu Nhụy, chúng ta đi thôi, đừng đến đây nữa.”

“…”

Cạch, cạch, cạch… Thình thịch.

“Sếp, đâu cần đối xử khắt khe với hai cô gái như vậy đâu chứ?”

“Có phải cậu đã nhìn thấy được gì không?”

“Ừm… Dương khí của cô gái đó cứ yếu dần đi.”

“Đó là do thứ kia gây ra phải không?”

“Tôi không thấy thứ gì cả. Có thể là tinh thần của cô ấy không tốt, đụng phải âm linh trên đường nên dương khí từ từ bị hao tổn. Nếu cứ như vậy, dù không có chuyện kỳ quái nào thì cô ấy cũng không sống được bao lâu.”

“A… Vậy phải làm sao?”

“Tùy thuộc vào bản thân cô ấy thôi. Có rất nhiều người, cho dù chúng ta giúp họ giải trừ ác linh thì cũng không cứu được mạng của họ.”

“Tương tự như bị bệnh phải không? Dù cho có cách trị liệu hay không thì cơ thể cũng đã tổn thương, nếu không điều dưỡng tốt thì…”

“Đúng như vậy.”

Ngày 15 tháng 01 năm 2014, nhận được cuộc điện thoại của người ủy thác. File thu âm điện thoại 201401151603.mp3.

“A lô, chào cô Trịnh.”

“…”

“Cô Trịnh?”

“Tôi… tìm được… thứ đó rồi…”

“Ồ? Là cái gì vậy? Bây giờ chúng tôi qua nhà cô có tiện không?”

“Ừm, các anh đến đi. Cái đó… là mặt nạ và áo kimono…”

“Được rồi, chúng tôi sẽ đến ngay.”

Ngày 15 tháng 01 năm 2014, đến nhà người ủy thác. File ghi âm 07820140115.wav.

“Cô Trịnh… Cô Đoàn, xin chào.”

“Ừm, các anh đến rồi.”

“Hai hôm nay đã xảy ra chuyện gì phải không? Khí sắc của hai cô không được tốt lắm?”

“Tôi không tìm thấy gì cả, Tiểu Nhụy… tìm được hai món đồ…”

“Mặt nạ và kimono sao?”

Thình thịch!

“A!”

“Aaaaaaa!”

“Cái gì vậy? Sếp!”

Thình thịch!

Thình thịch! Loảng xoảng! Loảng xoảng!

“Chi ~~~ À! Úa!”

“Đó, đó là gì vậy? Hồ ly sao?”

“U ~~~ U ~~~ U ~~~ Hu hu hu…”

“Tiểu Nhụy, đừng sợ, nó đã bị bắt rồi.”

“Hu hu…”

“Thứ đó là hồ ly hả? Lúc nãy thấy nó từ trong mặt nạ nhảy ra?“

“Là hồ ly tinh, hồ quái hồ ly, thích trêu chọc người.”

“Là cái này đã hại Tiêu Nhụy sao?”

“Xem ra đúng là vậy.”

“kimono… không vấn đề gì chứ?”

“Âm khí của kimono cũng rất nặng, nó đã là vật qua tay của nhiều vị chủ nhân. Người như cô Trịnh không thích hợp sử dụng món đồ cũ như vậy.”

“Hu hu...”

“Vậy, các anh có thể giải quyết được cái này không?”

“Được.”

“Như vậy thì Tiểu Nhụy không sao nữa phải không?”

“Tạm thời thì không sao rồi.”

“Hả?”

“Trịnh Tiểu Nhụy, những lời tôi nói lần trước với cô còn nhớ không?”

“…”

“Nếu ý chí không kiên định, tâm thần không ổn định sẽ dễ dàng bị ác linh để ý. Nếu cô không muốn gặp phải chuyện tương tự thì hãy dũng cảm lên. Âm linh quỷ quái không đáng sợ vậy đâu, dù sao chúng không có hình dạng, không thể so sánh được với người sống được. Nhưng nếu cô sợ, chúng có thể sẽ giết cô đó.”

“…”

“Tôi sẽ cố gắng bảo vệ Tiểu Nhụy!”

“Ồ? Được rồi. Vậy cô hãy cố lên nhé.”

“Anh!”

Ngày 15 tháng 01 năm 2014, giết chết hồ tinh, tiêu hủy mặt nạ của hồ ly tinh và kimono hoa anh đào. Kết thúc vụ án.

Đính kèm: hình chụp hồ tinh, mặt nạ hồ ly tinh và kimono hoa anh đào.

...

Khá nhiều tấm hình chụp phóng lớn kẹp ở đằng sau hồ sơ.

Tấm hình cùa hồ tinh rất mờ, hình dạng của hồ tinh giống như hồ ly đỏ bình thường, một tay ấn vào cổ của nó, nó cuộn lại thành một khối, cái đuôi to của nó cuộn lấy thân thể ba vòng như thể nó rất sợ hãi người bắt nó.

Mặt nạ hồ ly là mặt nạ loại màu trắng mắt ti hí thường gặp của nước J, trên đó vẽ lên nhiều họa tiết rất đẹp, hoàn toàn không thấy được sự đáng sợ của nó.

kimono cho tôi cảm giác rất không thoải mái, màu vải đen của áo, thân trên có vài cánh hoa đào màu hồng, đuôi áo nhiều hoa đào chất chồng, cánh hoa đào dưới tà áo như bay nhảy, sau lưng là một cây hoa đào, rất nhiều cành đào, phần hoa đào chất chồng đằng trước là do cành đào vươn ra, tán trên cùng của cây vươn đến vị trí bờ vai, giống như một cánh tay cố gắng vươn ra bấu lấy vai người.

“Nếu cô sợ thì nó có thể sẽ giết chết cô.”

Lời nói của người “sếp” kia văng vẳng bên tai tôi, khiến tôi nhớ đến cảm giác lạnh ở phòng nghiên cứu. Bởi vì thấy sợ nên mới có cảm giác đó sao? Không lẽ phòng nghiên cứu có ma?

“Do tâm lý thôi.” Tôi tự nói với lòng mình.

Trên địa bàn của kẻ bắt ma mà có ma, thật nực cười. Phòng Nghiên cứu Hiện tượng Quái dị Thanh Diệp tuy từng có những vụ thất bại nhưng không hề giống như những tiệm lừa đảo khác, thành viên của phòng cũng không phải những kẻ không có bản lĩnh.

Cảm giác ở phòng nghiên cứu là do yếu tố tâm lý, bây giờ nhìn kimono thấy khó chịu cũng do yếu tố tâm lý.

Tôi cúi xuống chuẩn bị đóng hồ sơ lại, đột nhiên phát hiện trên hình kimono hình như có gì đó. Tôi nhìn kỹ lại, phát hiện dưới bóng cây có hai người, mỗi người đứng một bên, tay đỡ lấy cành cây, nửa người bị cành cây che mất. So với hình ảnh hoa anh đào thì hai con người quá nhỏ, với lại mặt áo đen hoa đỏ, rất dễ bị lẫn vào trong bối cảnh.

Không biết vì sao, tim tôi đập liên hồi, cảm thấy đây là phát hiện quan trọng.

“Anh ơi, anh không đi ngủ sao? Ngày mai còn phải đi làm mà phải không?”
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
Mùi HoàngTruyện rất hay và hấp dẫn, nhất là những phần đầu nói về các hồ sơ của nhóm Thanh Diệp, mình đọc tới quên ăn quên ngủ luôn. Ước gì cái kết nói nhiều hơn về các nhân vật, đặc biệt là Diệp Thanh. Trong truyện thích nhất anh này - sent 2019-07-27 10:00:04
daicalanhdaoThuy Vo mã thẻ bạn nạp vào thiếu 1 số kiểm tra lại nhé, mình khuyên bạn nên tạo tài khoản mới rồi nạp thẻ, hiện tại web đã không hỗ trợ đăng nhập bằng fb rồi nha - sent 2019-05-16 10:17:30
Thuy VoChào BQT,BQT vui lòng kiểm duyệt giúp ID fa_1973902292729765 đã nạp thẻ rồi_cám ơn BQT - sent 2019-05-16 10:02:24
daicalanhdaoTruyện đã Full rồi nhé mọi người - sent 2019-05-09 18:48:42
daicalanhdaoCó chương mới - sent 2019-05-09 16:50:08
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương