Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 6: Không ngủ tiếp thì đêm nay đừng nghĩ đến chuyện ngủ!

/230
Trước Tiếp
Quý Noãn ngây ngất nhắm mắt lại, cô cảm giác được Mặc Cảnh Thâm đã dời nụ hôn đến điểm mẫn cảm ở vành tai. Giọng anh khàn khàn dán bên tai cô: “Trời sắp sáng rồi, nếu em không ngủ tiếp, thì đêm nay đừng hòng nghĩ đến chuyện ngủ.”

Cô ngước mắt lên, lập tức rơi vào đôi mắt đen sâu thẳm.

“Bà Mặc, đêm hôm qua em đau đến chết đi sống lại, em có chắc đêm nay chịu đựng nổi không?”

Lúc đầu Quý Noãn chỉ muốn nằm bên cạnh nói chuyện cùng anh. Dù đã tính đến tình huống có thể phát sinh, nhưng nhớ tới đêm qua đau khóc khàn giọng không được buông tha, cô bất giác co người lại.

Nhưng cô không thể không để ý, anh vừa gọi cô là bà Mặc…

Mọi nỗ lực của cô hôm nay không phải không có kết quả.

Nếu cô vẫn là bà Mặc, lại còn muốn làm vợ anh cả đời, chuyện này sao né tránh được?

“Lần thứ hai cũng sẽ đau như vậy ư?” Cô mơ hồ hỏi.

Rõ ràng là anh không ngờ cô lại hỏi một câu như vậy. Anh nhìn cô thật lâu, như muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay.

Ánh mắt nóng bỏng của anh rơi xuống dấu vết còn chưa tan hết trên cổ cô…

Mặc Cảnh Thâm nhớ rõ, đêm qua vì phẫn nộ cộng thêm dược tính trong rượu mà anh đã hành hạ cô thê thảm.

Nếu chưa đến một ngày mà anh lại tiếp tục thì chỉ e mấy hôm tới cô sẽ không rời giường nổi.

Mặc Cảnh Thâm thở dài, khàn giọng nói: “Đừng tùy tiện khiêu khích sự nhẫn nại của đàn ông. Đêm nay tôi bỏ qua, đêm mai còn dám chui vào lòng tôi nữa, thì em hãy chờ xem hậu quả đi.”

Quý Noãn nép vào lồng ngực anh không nói lời nào.

“Quay về ngủ đi.” Mặc Cảnh Thâm xoa đầu cô.

Quý Noãn thấy anh định ngồi dậy, vội vươn tay níu chặt cổ anh.

“Em ngủ đây với anh!”

Ánh mắt Mặc Cảnh Thâm tối sầm lại, nhìn vẻ mặt kiên định lại có phần ngượng ngùng của người thiếu nữ.

Quý Noãn bị anh nhìn chằm chằm mà không nhịn được phải thu tay lại, túm ngay lấy chăn trùm kín mặt mình, né tránh ánh mắt của anh.

Anh cười khẽ: “Xấu hổ thì tự về phòng ngủ đi.”

“Không đâu, em muốn ngủ ở đây với anh!” Quý Noãn rầu rĩ nói trong chăn.

Cuối cùng cũng phải đối mặt với sự thay đổi đột ngột của cô, Mặc Cảnh Thâm nghiêng người nằm xuống, ánh mắt anh tìm kiếm Quý Noãn đang trốn trong chăn không chịu ló mặt ra.

Xung quanh đột nhiên vô cùng yên tĩnh.

Quý Noãn lặng lẽ kéo chăn xuống.

Vừa ngước mắt lên cô đã thấy Mặc Cảnh Thâm nằm bên cạnh, đôi mắt trong veo nhìn cô đắm đuối.

Quý Noãn bối rối, đón ánh mắt anh rồi nhỏ giọng hỏi: “Anh không ngủ sao?”

“Em nằm thế này, tôi ngủ thế nào được?”

Quý Noãn vô thức liếc chiếc giường hai người đang nằm: “Giường này không nhỏ, cũng không khác giường trong phòng ngủ chính là bao. Em không chen chỗ của anh, sao anh lại không ngủ được?”

Mặc Cảnh Thâm nghe cô nói mà bật cười.

“Cười gì chứ?” Quý Noãn cho rằng anh vẫn không tin thành ý của cô, kiên quyết ôm chăn dựa sát vào anh, tỏ ý định không muốn ngủ riêng.

“Quý Noãn.” Bỗng nhiên anh gọi tên cô, giọng nói trầm khàn.

“Hửm?”

“Em nên tự giác thế này từ lâu rồi.”

Quý Noãn bất giác nhích lại gần anh, không muốn nghe anh nói tiếp. Nếu nghe nữa cô e sẽ bị trêu chọc đến không ngủ được.

Vì động tác gần gũi này mà Mặc Cảnh Thâm đột nhiên nắm lấy cằm cô, cúi đầu hôn thật sâu. Đến khi Quý Noãn hít thở không thông anh mới chịu buông ra.

Cứ hôn như thế, đêm nay hai người đừng nghĩ đến chuyện ngủ.

Mặt Quý Noãn đỏ tận mang tai, co người chui vào chăn. Mặc Cảnh Thâm bỗng bước xuống giường.

Cô vội ôm lấy chăn ngồi bật dậy: “Anh định đi đâu?”

Mặc Cảnh Thâm bước vào phòng tắm, không quay đầu lại, chỉ buông ra hai chữ: “Đi tắm!”

Quý Noãn có chút ngây ngốc.

Chẳng phải anh vừa tắm rồi sao? Giờ còn tắm gì nữa?

Tận cho đến khi tiếng nước chảy thật lâu truyền ra từ phòng tắm, cô mới chợt hiểu ra.

Cô bỗng đỏ mặt, suýt bật cười, lại nằm xuống ôm chăn vào lòng, hít vào mùi hương thanh sạch của Mặc Cảnh Thâm lưu trên giường.

***

Sáu giờ sáng, bình minh còn hơi sương.

Quý Noãn giật mình bừng tỉnh thoát khỏi cơn ác mộng từ kiếp trước. Cô mở mắt ra, bật dậy ngồi trên giường.

Chỗ bên cạnh đã trống không, căn phòng vắng lặng khiến trái tim cô quạnh. Cô vội vàng vén chăn rời giường. Có lẽ động tác quá nhanh nên cô hơi loạng choạng, vươn tay bám lấy mép bàn.

Tiếng mở cửa phòng, Quý Noãn ngước lên đã thấy Mặc Cảnh Thâm trang phục chỉnh tề đứng đó.

Xem ra anh cũng mới tỉnh dậy, vừa tắm rửa, thay âu phục nghiêm chỉnh.

“Em không khỏe à?” Mặc Cảnh Thâm thấy sắc mặt Quý Noãn gần như trắng bệch, liền bước qua.

Quý Noãn đứng im nhìn anh, nhìn đến khi anh bước lại gần, nhìn đến khi anh ân cần vươn tay xoa đầu cô, cứ thế, cô nhìn anh không hề dời mắt.

Hóa ra mọi chuyện ngày hôm qua không phải là mơ.

Mặc Cảnh Thâm thấy ánh mắt của cô bèn rụt tay lại. Trước kia cô luôn né tránh sự đụng chạm của anh, có lẽ sự bất thường ngày hôm qua là do gặp ác mộng?

Đây là hôm nay đã tỉnh táo lại? Nên cô bắt đầu dốc sức đẩy anh ra?

“Em bị choáng à?” Anh không tiếp tục chạm vào cô nữa: “Có lẽ do di chứng va đầu tối qua, hôm nay em đi chụp CT não đi, tôi gọi chị Trần qua giúp em thay quần áo.”

Nói xong, ánh mắt của Mặc Cảnh Thâm trở nên hờ hững, anh quay người muốn bỏ đi.

“Mặc Cảnh Thâm!” Quý Noãn không kịp nghĩ ngợi, gọi giật anh lại.

Anh xoay người đột ngột, khiến Quý Noãn va vào lồng ngực anh.

Mặc Cảnh Thâm khựng lại, vô thức định giơ tay ôm lấy cô. Nhưng cô gái nhỏ trong lòng đã ôm chặt thắt lưng, vòng tay quấn quanh hông anh.

Động tác trìu mến của cô khiến anh thoáng run rẩy. Anh nhìn cái đầu nhỏ đang nép chặt trong lòng mình, giơ tay vỗ đầu cô trấn an: “Em không khỏe thì đến bệnh viện, nhé?”

Quý Noãn không trả lời, chỉ ôm chặt lấy anh, hít vào mùi sữa tắm thơm mát buổi sáng trên người anh.

“Em gặp ác mộng à?” Anh hỏi.

“Ừ.” Quý Noãn vẫn ôm riết lưng anh, dựa dẫm không chịu buông, nghẹn ngào nói: “Em mơ thấy anh không quan tâm em nữa, mơ thấy anh bỏ đi, mười năm sau quay lại cưới người phụ nữ khác.”

Cô mới ngủ dậy nên giọng nói vừa mềm mại vừa lười biếng, nũng nịu hiếm thấy.

Mặc Cảnh Thâm xoa đầu cô, trầm giọng nói: “Em đừng nghĩ ngợi lung tung. Ngoài em ra, anh sẽ không bao giờ cưới người khác.”

Quý Noãn vùi mặt vào ngực anh, không phản bác.

Cho dù kiếp trước có thế nào, kiếp này…cô không bao giờ muốn rời xa anh!

“Em còn đau đầu nữa không?”

“Không đau, em xuống giường đột ngột quá nên hơi choáng, không sao đâu.”

“Chị Trần chuẩn bị bữa sáng xong rồi, em rửa mặt xong thì xuống ăn nhé.”

“Vâng.”

Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
mylunaDuyệt thẻ dùm ad - sent 2020-01-20 15:06:54
trangchoeDuyệt thẻ mình với add ơi - sent 2020-01-19 19:02:11
Đinh Ngọc Thanh Trúc 3898S lâu quá chưa cập nhật v ad? - sent 2020-01-19 12:57:54
daicalanhdao1551103862 duyệt thẻ nhanh hay chậm đâu liên quan gì đến thẻ lỗi đâu bạn, bạn nạp đúng mã thẻ thì bên mình sẽ duyệt thôi, còn nạp thẻ lỗi thì ko đọc truyện được vậy thôi. - sent 2020-01-17 10:17:28
1551103862Ko duyet the đến khi đe lâu rôi keu la thẻ lỗi - sent 2020-01-17 06:13:37
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương