Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình

Chương 118: Cô cho rằng tôi chỉ xem như trò trẻ con tùy hứng thôi sao?

/881
Trước Tiếp
“Là ai nói cho cô biết tài chính phòng giao dịch chúng tôi bị thâm hụt?” Quý Noãn vừa nói vừa nhìn thẳng quản lý bộ phận Tài vụ đang đứng trong phòng làm việc.

Quản lý Hứa của bộ phận tài vụ là một người phụ nữ gần ba mươi tuổi, mắt đeo kính, ngoại hình trắng trẻo lịch sự, có phong thái tri thức giỏi giang. Khi bị Quý Noãn nhìn chằm chằm, ánh mắt cô ta chợt lóe lên, sợ hãi quay đầu lẩn tránh ánh mắt cô.

Kim tổng chỉ vào quản lý Hứa: “Quản lý Hứa cũng đã đưa toàn bộ báo cáo tình hình tài chính cùng với bản phân tích lưu chuyển tiền tệ ngân hàng bị thâm hụt gần hai tháng nay của các người cho tôi xem. Tuy rằng cô Quý không thiếu ba mươi triệu nhưng mở phòng giao dịch không phải là trò trẻ con, thiếu tiền thì phải trả. Nếu cô không trả nổi thì có thể ngửa tay xin ba cô. Tôi mặc kệ cô lấy tiền ở đâu ra, nhất định phải trả đủ hết cho tôi!”

Giọng điệu Quý Noãn lạnh nhạt, khóe miệng giương lên nụ cười không chạm đến đáy mắt: “Quý công ty đã ký hợp đồng đầu tư ba năm với chúng tôi, bây giờ mới vừa qua nửa năm mà đã muốn rút vốn, chẳng lẽ cô định đơn phương hủy hợp đồng?”

Kim tổng bày ra vẻ mặt biết tỏng cô sẽ nói vậy, liếc mắt với người đàn ông đang cầm cặp hồ sơ sau lưng, cười khẩy: “Tôi biết thế nào cô cũng sẽ nói vậy, muốn lấy chuyện hủy hợp đồng để bắt chẹt tôi vi phạm hợp đồng đúng không? Ha, bây giờ tôi nói ngay tại đây với cô luôn, hôm nay tôi không chỉ muốn hủy hợp đồng, mà tiền cũng phải lấy về hết! Nếu không, đừng trách luật sư của tôi khởi tố các người ra tòa, xem thử phòng giao dịch cô còn kinh doanh được nữa không!”

Từ đầu đến cuối, Quý Noãn vẫn tỏ ra chẳng hề hấn gì. Cô bước lên cầm hai bản báo cáo tài chính và phân tích lưu chuyển tiền tệ của ngân hàng. Sau khi xem qua vài lượt cô mới đảo mắt nhìn về phía quản lý bộ phận Tài vụ vẫn đứng im lặng bên cạnh nãy giờ.

“Quản lý Hứa.” Quý Noãn gọi.

Quản lý Hứa không ngờ sẽ bị gọi tên đột ngột như vậy, cô ta sợ run lên, nhìn về phía Quý Noãn: “Cô Quý…”

“Những cái này là chị vừa mới tổng hợp hôm nay à?” Quý Noãn hỏi.

Quản lý Hứa cúi đầu như rất dè dặt, đáp hết sức cung kính: “Vâng, những thứ này đều là khoản nợ mà Hàn tổng để lại trước đây. Chúng ta đã dùng vốn lưu động thanh toán một phần trong số đó, nhưng vẫn còn phần lớn chưa trả. Hôm trước Kim tổng gọi điện thoại đến bảo muốn sang đây kiểm tra, ngày hôm qua tôi phải tăng ca đến khuya để tổng hợp được số liệu tài chính này…”

“Tăng ca đến khuya?” Quý Noãn như cười như không, đảo mắt, giọng điệu nhẹ nhàng mà chậm rãi, khó nhìn ra được cảm xúc: “Kim tổng, cô có thể cho tôi hai mươi phút không, để tôi và quản lý bộ phận Tài vụ nói riêng với nhau vài câu?”

Kim tổng khinh thường lườm cô, vẻ mặt chế nhạo, giễu cợt: “Cô nói riêng vài câu là có thể moi ra ba mươi triệu à?”

Trong khoảnh khắc, những người đi cùng Kim tổng đứng trong phòng đều đồng loạt bật cười thành tiếng. Trên mặt bọn họ đầy vẻ trào phúng giễu cợt, giống như đang xem một cô gái hai mươi tuổi diễn trò khỉ trên chốn thương trường giết người không thấy máu này.

Quý Noãn vẫn bình tĩnh. Bọn họ cười, cô cũng cười theo, rồi cong môi, đáp lại một câu đầy ẩn ý: “Không chừng moi ra được thật thì sao?”

Dứt lời, cô ung dung liếc nhìn quản lý bộ phận Tài vụ.

Dường như Quản lý Hứa nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô, ngón tay cô ta run lên một cái, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì vẻ bình tĩnh.

“Quả nhiên là trẻ ranh chưa dứt sữa, suy nghĩ cũng kỳ lạ khác người.” Kim tổng giở giọng mỉa mai, bước đến sofa da ở phía kia văn phòng ngồi xuống. Cô ta nhướng đôi mày được trang điểm tỉ mỉ, nhìn đồng hồ trên cổ tay, mở miệng châm chọc: “Tôi cho cô hai mươi phút, nếu hai mươi phút sau không mang ra được ba mươi triệu thì chúng ta gặp nhau tại tòa đi.”

Quý Noãn nở nụ cười trầm tĩnh, tay cầm bản báo cáo, xoay người: “Quản lý Hứa, chị đi theo tôi.”

Hai người đi vào văn phòng bên cạnh. Quý Noãn cầm bản báo cáo đặt lên bàn, quay đầu lại, lãnh đạm nhìn quản lý Hứa đang bước vào cửa với ánh mắt như phủ sương mờ.

Vừa nhìn vào ánh mắt Quý Noãn, bước chân quản lý Hứa đã cứng ngắc, ánh mắt trở nên đề phòng: “Cô Quý, cô muốn… nói gì với tôi?”

“Nói gì à? Chị đoán thử xem?” Quý Noãn như cười như không, nhìn cô ta chằm chằm: “Kỹ thuật làm giả của chị cũng quá kém cỏi rồi.”

Nhất thời quản lý Hứa tỏ ra kinh ngạc, nhìn cô hỏi: “Lời cô nói là có ý gì? Tôi làm giả cái gì chứ?”

Quý Noãn cầm bản báo cáo trên bàn quăng đến trước mặt cô ta.

“Chẳng lẽ chị thật sự cho rằng mấy ngày qua tôi tiếp nhận phòng giao dịch chỉ là trò trẻ con tùy hứng thôi sao?”

Quản lý Hứa nhìn cô vài lần, nhỏ giọng giải thích: “Dĩ nhiên tôi nào dám nghĩ vậy, nhưng món nợ thâm hụt này là sự thật! Ngay từ lúc công ty còn ở trong tay Hàn tổng thì đã bị thâm hụt tiền vốn một cách kỳ lạ! Cô không thể vì phía nhà đầu tư đòi đến tận cửa mà đổ hết lên đầu tôi. Tôi chỉ quản lý tài chính, chứ không phải là người đẻ ra tiền. Không có tiền tức là không có tiền, tôi chẳng thể nào moi ra đồng bạc nào được…”

Đuôi lông mày Quý Noãn hơi xếch lên, giọng điệu lạnh lẽo: “Hơn một tháng trước, tiền quỹ công ty còn hơn ba mươi triệu vốn dự phòng. Tiền đó dùng để viện trợ xây dựng hạng mục công trình ở miền Nam. Nhưng chỉ mới một tháng, số tiền đó đã không cánh mà bay sao? Chị ăn hết ba mươi triệu đó rồi à?”

Mặt quản lý Hứa lấm lét, ấp úng nói: “Tôi cũng không rõ lắm, một tháng trước cô Quý vẫn chưa tiếp quản công ty, có thể tiền kia đã bị Hàn tổng…”

“Bây giờ Hàn Thiên Viễn đã bị tống giam, nhưng anh ta vẫn còn sống, chứ không phải là chết không đối chứng.” Giọng nói Quý Noãn lạnh lùng, không mảy may nhượng bộ: “Chị muốn nhân cơ hội phòng giao dịch rối loạn vì thay đổi cơ cấu quản lý mà tham ô tiền quỹ à? Chị muốn chiếm dụng số tiền kia thì cũng phải xem thử bà chủ mới của chị là ai chứ. Muốn qua mặt tôi, e rằng chị còn phải tu luyện thêm mấy năm nữa đấy.”

Quản lý Hứa bất chợt luống cuống, lớn giọng thanh minh: “Cô nói miệng không bằng không cớ, lẽ nào bây giờ vì Kim tổng muốn khởi kiện phòng giao dịch mà cô định bán rẻ tôi sao? Bắt tôi làm kẻ chết thay hả?”

“Ý chị là tôi đổ oan cho chị?” Trên mặt Quý Noãn không lộ cảm xúc: “Nếu chị đã tự tin như vậy, thế không phải là rất đơn giản à? Dù sao phòng giao dịch cũng bị khởi kiện, không bằng tôi kiện luôn cả chị, bàn giao cho phía cảnh sát điều tra rồi nói tiếp nhé?”

“Cô muốn báo cảnh sát?” Quản lý Hứa không ngờ chuyện sẽ đến mức này, lòng bàn tay cô ta đã toát đầy mồ hôi.

Quý Noãn chậm rãi nói: “Cần đến tôi báo sao? Kim tổng đang ở ngay bên cạnh, cô ta đã mang theo luật sư đến đây, có lẽ phía sau đã chuẩn bị đầy đủ, chắc chắn cảnh sát sẽ đến nhanh thôi.”

Quản lý Hứa cắn mạnh môi, đỏ mắt nhìn chăm chăm Quý Noãn, giận dữ nói: “Quý Noãn! Đây là phòng giao dịch của cô! Người bị tố cáo cũng là cô! Không liên quan gì đến tôi! Nếu cô dám lấy tôi làm bia đỡ đạn thì đừng trách tôi bán tin tức cơ mật và hệ thống kinh doanh của phòng giao dịch ra ngoài!”

Quý Noãn cười khẩy: “Được, tôi muốn xem thử, khi chứng cứ bày ra trước mặt thì chị còn có gan nói những lời này nữa không!”

Sắc mặt quản lý Hứa tái mét.

Chứng cứ? Chứng cứ gì?

Sao Quý Noãn có thể tìm được chứng cớ chứ?
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
SuHope MinMình nạp thẻ rồi khi nào được duyệt thế - sent 2020-06-06 12:33:24
daicalanhdaoduyệt cho bạn rồi đó - sent 2020-06-06 12:19:15
thuylinhnguyenMình nạp thẻ r. Sao chưa đọc đc add ơi - sent 2020-06-06 11:50:52
Thuý Hoàng1589808867Ra 1 ngày 1 chương lâu quá ad ơi - sent 2020-06-06 10:59:37
thuynga3107Ad thêm truyện Thiên trường chi cửu đi ad - sent 2020-06-06 09:35:27
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương