Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Chương 6: Không làm vật hy sinh nữa (2)

/2149
Trước Tiếp
Mọi người lập tức im bặt.

“Tôi nhắc lại lần nữa, ai vừa nói chuyện, đứng ra cho tôi!” Đám tân binh vẫn yên lặng không tiếng động như cũ, không ai bước ra khỏi hàng

“Không ai đứng ra chứ gì? Vậy được, hôm nay nhóm các em đứng nghiêm cho tôi, đứng cho đến khi nào có người bằng lòng bước ra mới thôi!” Thời gian chậm chạp trôi qua

Mặt trời tháng tám chói chang như muốn lấy mạng người, cảm giác giống như bị nướng cháy, huống chi bọn họ đã đứng cả một buổi sáng, đã sắp tới giữa trưa mà vẫn không thấy có ai muốn đứng ra

Bụng cả đám đang sôi ùng ục còn chưa kể, đã thế còn bị các lớp khác đang định đi ăn cơm vây xem miễn phí, thật sự là vô cùng xấu hổ!

Ánh mắt bọn họ bắt đầu chuyển động chuyển dời đến trên người Nhiếp Nhiên, bởi vì trước kia bọn họ đã từng âm thầm “thương lượng” với Nhiếp Nhiên, chỉ cần có những chuyện như thế này thì cô sẽ tự động đứng ra, như vậy sẽ miến cho cả lớp bị phạt, xem như làm được một chuyện tốt cho lớp.

Vì thế, Nhiếp Nhiên nhát gan cứ như vậy mà trở thành vật hy sinh

“Sao hả, vẫn không ai chịu đứng ra đúng không? Tốt lắm, các em muốn thi gan với tôi chứ gì, tôi theo!” Phương Lượng đi tới chỗ râm mát, tìm một chỗ ngồi xuống.

Ánh mắt của đám người sắc bén nhìn muốn lác mắt, nhưng Nhiếp Nhiên vẫn như bị mù, đứng im không nhúc nhích nhìn về phía trước.

Một tiếng trôi qua...

“Giáo quan, em không chịu nổi nữa.”

“Phải chịu!”

Hai tiếng trôi qua..

“Giáo quan, em cũng không chịu nổi nữa rồi.” “Nhẫn nhịn!”

Cuối cùng, trong đội ngũ cũng có người ngã xuống, mỗi lần có người ngã xuống đất đều phát ra âm thanh nặng nề, chẳng khác nào một cái búa giáng thẳng vào lòng, làm cho người ta bắt đầu dao động.

“Tất cả đứng vững cho tôi! Tóm lại, nếu không có ai bằng lòng đứng ra thì các em đứng đến chết cho tôi!”

Giọng nói vang dội và nghiêm khắc của Phương Lượng nhất thời làm cho cái lưng đã cứng cùng của đám nữ binh run lên.

Mặt trời dần đổ về phía Tây, trong thời gian này, không ngừng có người ngã xuống, được khiêng đi, dần dần, trên sân thể dục chỉ còn lại có Nhiếp Nhiên và mấy người Lý Kiều còn đứng vững, không nhúc nhích.

Trong đó, điều làm cho người ta không thể tưởng tượng được đó là Nhiếp Nhiên lại có thể kiến trì cho tới tận bây giờ.

Bởi vì đại bộ phận mọi người trong lớp đều tốt nghiệp từ trường quân đội, trong đó bao gồm Lý Kiều và Phùng Anh Anh, mà ai cũng biết Nhiếp Nhiên chỉ tốt nghiệp từ trường cấp ba bình thường, không thể lực, không năng lực lại càng chẳng gan dạ

Nhưng cô lại đứng đến tận lúc này, cho dù phần áo phía sau lưng đã ướt đẫm cũng chưa từng lung lay một cái, điều này làm cho những người còn lại không khỏi cắn răng kiên trì.

Trong lúc nhất thời, không khí trở nên hơi giằng co.

Lý Kiểu liếc nhìn Nhiếp Nhiên đứng cách đó không xa, người đứng thẳng, hai tay kề sát chỉ quần, đây là tiêu chuẩn đứng nghiêm, liên tục đúng như vậy suốt tám giờ mà người còn ung dung tự tại như thế.

Đây..

thật sự là Nhiếp Nhiên nhút nhát yếu đuối, động tí là khóc ư? Lại qua hơn mười phút, có người không kiên trì được nữa, thẳng thắn nói: “Giáo quan, là em.”

“Còn cả em nữa.”

Phương Lượng đứng trước mắt hai người kia, lạnh lùng thốt lên: “Giỏi lắm! Chỉ vì hai người các em mà cả lớp phải phơi mình dưới nắng nóng cả một ngày, hai người bọn em chạy 3km cho tôi, bây giờ, lập tức chấp hành!”

Hai người kia oán hận nhìn thoáng qua Nhiếp Nhiên vẫn đứng ở nơi đó như cũ, sau đó liền chấp nhận số phận thực hiện trừng phạt.

Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
mmohhimAd ơi, duyệt thẻ cho e với ạ - sent 2020-07-05 20:46:04
lylienKhi nào mới có chap mới v ad - sent 2020-07-05 14:50:23
anhnguyet85Ngóng chờ tập mới mà lâu quá - sent 2020-07-03 16:43:10
yeungontinh123 chờ ad duyệt thẻ - sent 2020-07-03 12:51:00
phamthikhanhquynhHaiz thuyền Nhiên Kiêu lại ra khơi rồi =)) - sent 2020-07-02 23:03:05
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương