Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Chương 4: Tới cửa “mua hành”

/2149
Trước Tiếp
Thế nên, hiện tại bọn họ coi như được xem kịch trước khi vào huấn luyện

“Báo cáo giáo quan, em muốn xin về đơn vị.”

Sau ba ngày nằm trên giường bệnh trong phòng Y tế, Nhiếp Nhiên đã tiếp nhận xong toàn bộ ký ức của thân thể này

Cô biết cuối tháng sẽ có một buổi sát hạch, nếu còn tiếp tục nằm ở trên giường thì chắc chắn cô sẽ bị đá ra ngoài, thế nên bây giờ cô phải phấn khởi tiến lên mới được.

Nhiếp Nhiên nói năng khí phách, cộng thêm một cái cúi chào cực kỳ tiêu chuẩn khiến cho mọi người mở rộng tầm mắt.

Sao lại thế này, Nhiếp Nhiên lúc nào cũng nói chuyện lí nhí gần như không nghe rõ đâu rồi? Phương Lượng nhíu mày: “Với sức khỏe của em liệu có được không?” “Báo cáo giáo quan, hoàn toàn không có vấn đề!” Nhiếp Nhiên cầm giấy trả phép và đưa lên bằng hai tay, vẻ mặt lạnh nhạt mà nghiêm túc, đáy mắt hoàn toàn không có sự sợ hãi nào

Phương Lượng cầm lấy giấy trả phép, nhìn qua một chút, sau đó lại cố ý liếc mắt nhìn cô, lúc này mới gật đầu nói: “Tốt lắm, về đơn vị!”

“Rõ!” Lại là một câu trả lời dõng dạc, cô chạy chậm về đứng ở cuối hàng

Phương Lượng đứng thẳng người, “Dựa theo lệ thường, 3km chạy xong trong vòng mười lăm phút, lập tức chấp hành!” “Báo cáo!” Một âm thanh trong trẻo vang lên ngay sau lời của giáo quan

Phương Lượng nhíu mày không hài lòng, nói: “Nói.”

Phùng Anh Anh đứng ngay đầu hàng thẳng sống lưng, lớn tiếng nói: “Lần trước Nhiếp Nhiên ngất nên chưa hoàn thành phạt chạy 5km, có phải lần này phải nên chịu phạt bù không ạ?”

Bình thường chạy 3km, thêm phạt chạy 5km nữa, tổng cộng là 8km

Phương Lượng gọi tên cô, hỏi: “Nhiếp Nhiên, có thể hoàn thành được 8km không?”

“Giáo quan, thầy nói vậy là quá khinh thường Nhiếp Nhiên, còn cả em và cả nhóm nữ tân binh bọn em rồi

Tuy rằng là tân binh nhưng đã là quân nhân thì vẫn có thể vượt qua chút khó khăn nhỏ nhoi đó.” Nói rất phấn chấn, nhưng thấy thế nào cũng giống như đang cố ý nhằm vào Nhiếp Nhiên

Nhiếp Nhiên cười lạnh trong lòng mấy tiếng, cô còn chưa đi tìm cô ta tính sổ, ấy thế mà cô ta đã ngoan ngoãn dâng lên của thế này

Cô nhìn thẳng về trước, cả người đứng nghiêm, nói: “Không có vấn đề!”

“Tốt lắm, 3km đầu hoàn thành trong vòng mười lăm phút cùng đội ngũ, 5km sau chạy tới lúc nào cũng được.”

“Vâng!”

Sau tiếng hô to, người trong lớp liền bắt đầu chạy vòng quanh sân thể dục của căn cứ huấn luyện

Tân binh dù sao vẫn là tân binh, sau khi chạy được 2km, đội ngũ vốn dĩ ngay ngắn cũng bắt đầu rệu rã

Phùng Anh Anh nhân cơ hội này thụt lùi về sau, nói lời trào phúng với Nhiếp Nhiên, “Không ngờ cậu cũng dám nhận lời cơ đấy, với cái thân thể này của cậu, không sợ chạy 8km xong thì lăn đùng ra chết à?” Khi Nhiếp Nhiên nhìn thấy chỗ ngoặt trên sân thể dục thì trong đáy mắt sáng lóe lên, lập tức ghé mắt mỉm cười đáp: “Lo lắng cho tôi như thế, vậy thì cậu theo giúp tôi chạy đi.”

Phùng Anh thấy cô tươi cười khác thường như thế thì kinh ngạc mất ba giây, sau đó lại lạnh lùng cười nhạo: “Khẩu khí của cậu cũng không nhỏ đâu nhỉ, tôi và cậu ư? Có phải hôm trước bị ngâm trong nước lâu quá nên đầu óc cũng bị hỏng luôn rồi không?”

“Về chuyện đuối nước hôm trước, cách đây mấy hôm giác quan đã tới tìm tôi

Tôi nói tôi không nhớ rõ lắm.” Nhắc tới chuyện đuối nước lần đó, Nhiếp Nhiên tỏ vẻ nghĩ mà sợ, cúi đầu, nhỏ giọng nói.

Quả nhiên, Phùng Anh Anh liền đắc ý: “Thế thì còn được.”

Sau đó cô ta lại ngẩng đầu ưỡn ngực định vượt lên trước chạy tiếp, nhưng một câu sau đó của Nhiếp Nhiên lại làm cho bước chân cô ta phải khựng lại.

“Có điều, hình như giờ tôi lại hơi nhớ ra rồi.”

Phùng Anh Anh nhíu mày, nhìn cô cảnh giác: “Cậu nói thế là có ý gì?”

Định đi báo cáo hay sao?

Nhiếp Nhiên nhìn về phía trước không chớp mắt, cũng không nói gì khiến cho Phùng Anh Anh cảm thấy không yên lòng, cô ta cứ có cảm giác Nhiếp Nhiên trước mắt có gì đó không giống trước đây

Vì thế, cô ta hung tợn nói: “Tôi cảnh cáo cậu, đừng có nghĩ tới việc dùng chuyện này đe dọa tôi!” Nhiếp Nhiên vẫn không quan tâm như cũ

Phùng Anh Anh gần như nổi giận, cố ý đè thấp giọng, quát lên: “Cậu có nghe hay không hả?”

Vừa dứt lời thì cô ta đột nhiên hét lên rất lớn, “Á!”

Khóe miệng Nhiếp Nhiên nhất thời cong lên, thời điểm ngã cũng rất đúng lúc.

Cô nhìn Phùng Anh Anh đang gục người dưới đất không đứng dậy nổi, “Ôi trời ơi, cậu đúng là đểnh đoảng thật đấy, giờ mới chạy được có 2km, còn phải chạy 1km nữa mới xong cơ.” Phùng Anh Anh bị đau, ôm chân mình, không khỏi thấp giọng mắng chửi.

Chết tiệt, cô ta quên mất ở mỗi khúc rẽ trên sân thể dục này đều có những hòn đá nhỏ làm chướng ngại vật.

Toi rồi! Hai ngày trước vất vả lắm vết thương trật khớp mới lành lại, giờ ngã một cái đúng lúc làm vết thương cũ tái phát

“Có chuyện gì thế?” Phương Lượng cũng nhìn thấy tình hình ở bên này, đi tới hỏi

“Báo cáo giáo quan, Phùng Anh Anh không cẩn thận bị treo chân.” Nhiếp Nhiên nhìn Phùng Anh Anh đang nghiến răng nghiến lợi muốn đứng lên, sau đó lại lớn tiếng nói, “Nhưng mà cậu ấy nói không sao, làm quân nhân, chút khó khăn cỏn con ấy không phải vấn đề, nhất định sẽ hoàn thành 3km đúng giờ, nếu không về đúng giờ sẽ tự phạt thêm 3km nữa ạ!” Phùng Anh Anh ngẩng phắt đầu lên, vừa sợ hãi lại vừa tức tối nhìn cô, “Nhiếp Nhiên, cậu...”

Nhiếp Nhiên nhìn cô ta với vẻ vô tội, “Sao thế? Chẳng phải vừa rồi cậu nói thể với giáo quan ư, tôi chỉ nhắc lại giúp cậu thôi mà

Thôi cố lên, còn có 1km nữa là xong rồi.” Phùng Anh Anh ôm chân mình, ánh mắt tràn ngập sự tức giận, “Tôi chưa từng nói là muốn tự phạt 3km, cậu rõ ràng là đang trả thù tôi.”

Nhiếp Nhiên dường như chợt nhớ ra, khẽ hô lên một tiếng: “Ơ: À đúng rồi, xin lỗi nhé, vừa rồi tôi bị mấy lời cậu nói làm cho sôi trào nhiệt huyết, không để ý là mình đã nói quá.”

“Các em đang làm gì thế hả, có phải tính đợi lát nữa phạt chạy luôn đúng không?” Phương Lượng nhìn thấy hai người vẫn đứng yên tại chỗ không hề động đậy thì không nhịn được quát lên

“Xin lỗi nhé, tôi đi trước đây.” Nhiếp Nhiên nhún vai cười, sau đó không hề quay đầu lại mà tiếp tục chạy về phía trước, để lại một mình Phùng Anh Anh chật vật đứng nguyên tại chỗ.

Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
mmohhimAd ơi, duyệt thẻ cho e với ạ - sent 2020-07-05 20:46:04
lylienKhi nào mới có chap mới v ad - sent 2020-07-05 14:50:23
anhnguyet85Ngóng chờ tập mới mà lâu quá - sent 2020-07-03 16:43:10
yeungontinh123 chờ ad duyệt thẻ - sent 2020-07-03 12:51:00
phamthikhanhquynhHaiz thuyền Nhiên Kiêu lại ra khơi rồi =)) - sent 2020-07-02 23:03:05
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương