Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

Chương 12: Cuộc thi thể năng có âm mưu (1)

/2192
Trước Tiếp
Phương Lượng gật đầu hài lòng, khóe môi cong lên thành một nụ cười

Ngay lập tức, tất cả mọi người đều chạy nhanh về phía trước.

Bởi vì có chế độ đào thải nên những người này cực kỳ máu lửa, Nhiếp Nhiên thấy có mấy người đã vọt lên trước mình.

Nhưng rất nhanh, bao cát buộc trên chân bắt đầu phát huy tác dụng, đôi chân nặng trịch làm cho tốc độ của bọn họ bắt đầu chậm dần lại

Thậm chí, còn chưa tới giữa sườn núi, bọn họ đã cảm thấy không thể nhấc chân nổi nữa rồi, trong lòng bắt đầu trở nên nôn nóng, lỡ như bị đào thải thì làm sao đây? Nhưng khi bọn họ nhìn xuống phía sau, lại lập tức yên tâm

Bởi vì Nhiếp Nhiên đang chậm chạp chạy ở tít sau cùng, cô chạy bộ với tốc độ không vội vàng, không nóng nảy, còn người ở vị trí thứ hai từ dưới lên là Phùng Anh Anh đang bị thương ở chân

Giữa rừng cây xanh um, chỉ nghe thấy tiếng chim chóc hót líu lo

Phùng Anh Anh cố ý chạy chậm lại, sóng vai cùng Nhiếp Nhiên chạy lên trên

Qua không bao lâu, cô ta không còn nhìn thấy bóng dáng của đám người phía trước, lúc này mới âm thầm dần nhích tới gần Nhiếp Nhiên

Đột nhiên, người Phùng Anh Anh khẽ nghiêng đi, giống như là sẽ ngã thẳng vào Nhiếp Nhiên

Nhưng tay lại nhờ thân thể che giấu, thò ra định đẩy mạnh Nhiếp Nhiên một cái

Ai ngờ, lúc này Nhiếp Nhiên lại tăng tốc chạy về phía trước

Phùng Anh Anh đẩy hụt vô cùng kinh ngạc, nhưng bởi vì dùng lực quá mạnh nên chính bản thân cô ta không thể giữ thăng bằng được, chỉ nghe thấy một tiếng hét “A...”, bọt nước bắn tung lên

“Trò mèo.” Nhiếp Nhiên nhìn Phùng Anh Anh rơi xuống suối, hơi cười trào phúng

Thực ra, lúc Phùng Anh Anh nhích tới gần thì Nhiếp Nhiên đã phát hiện ra rồi, nhưng cô cũng chẳng vạch trần, muốn xem chiêu sau của cô ta là gì.

Cái trò mèo như thế mà cũng dám dùng, IQ thực sự làm cho người ta sốt ruột, phí công cô cố ý chạy cuối cùng chờ cô ta ra chiều, đúng là lãng phí thời gian

Nghĩ đến đây, Nhiếp Nhiên liền đẩy nhanh tốc độ chạy lên sườn núi.

Những người đã chạy đến lưng chừng núi đang cảm thấy may mắn vì chắc chắn Nhiếp Nhiên sẽ là người về đích cuối cùng, đột nhiên thấy có người vợt lên trước mặt, cẩn thận quan sát, không ngờ lại là Nhiếp Nhiên.

Dáng người mạnh mẽ như bay khiến cho đám người trong lớp lập tức cảm thấy hoa cả mắt

Chuyện..

chuyện..

chuyện này làm sao có thể chứ? Đã chạy lâu như thế, sao còn có thể chạy với tốc độ nhanh như vậy được! Mà Lý Kiêu vốn dĩ chạy ở đầu tiên mãi không thấy Nhiếp Nhiên đâu thì còn cảm thấy hình như mình đã nhận định sai lầm rồi.

Có lẽ Nhiếp Nhiên vẫn chỉ là Nhiếp Nhiên kia mà thôi, cho dù mấy ngày nay cô ta gần như đổi thành một người khác, nhưng tới thời điểm này thì lại trở về nguyên hình

Lý Kiêu nhìn đỉnh núi, hai tròng mắt u ám, đang định tiến lên thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ xa, tiếng chân nhẹ và nhanh, căn bản không giống tiếng của người thường khi chạy bộ.

Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
NGOC NGUYEN1592896440Ra nua di a!! - sent 2020-07-10 12:18:30
anhnguyet85Duyệt thẻ giúp mình với - sent 2020-07-10 11:26:43
aliceuyeChương bao nhiêu là kết thúc v ạ??? - sent 2020-07-10 08:50:38
tranthithanhthuongduyệt thẻ giúp mình ad ơi - sent 2020-07-08 18:01:16
chauminhAd ơi e mới nạp thẻ chưa được duyệt mà sao lại bắt nạp lại vậy ạ. Ad xem giùm e với. - sent 2020-07-08 12:35:03
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương