10 Vạn Lý Do Phải Bơm Vàng

Chương 9: TÔI, LINH QUỲNH, NHẬN TIỀN! (9)

/71
Trước Tiếp
Lúc này, đương sự đang chuẩn bị ôm hai mươi triệu kia đi ra ngoài vui vẻ xả hơi một chút.

Tiền lấy được từ chỗ NPC, đương nhiên phải tiêu hết mới an toàn được.

Thế nhưng, Lục Văn Từ nghĩ mãi không thông, “Vì sao tôi cũng phải đi?”

“Tất nhiên rồi, tôi có quen thuộc gì nơi này đâu.” Linh Quỳnh hơi nghiêng đầu hỏi, “Cậu có xe không?”

Lục Văn Từ đờ đẫn lắc đầu.

Cậu ta ở một nơi như thế này rồi, đào đâu ra tiền mua xe chứ?

Linh Quỳnh thở dài một hơi, thảm thương thật đấy, đến cái xe cũng chẳng có. Còn nhớ năm xưa, mỗi lần cô bước chân ra đường là kẻ trước người sau đưa đón bảo vệ cơ.



Lục Văn Từ cảm thấy, không phải cô ấy không quen thuộc với nơi này, mà chẳng qua là cô ấy thiếu một người giúp xách đồ hộ mà thôi.

Đi mua đồ cùng với Linh Quỳnh, Lục Văn Từ mới được chứng kiến tốc độ tiêu tiền của cô. Hai mươi triệu nằm trong tay cô đó, chẳng qua cũng chỉ… là lướt qua bàn tay để chuyển sang chủ mới mà thôi.

Hiện giờ Lục Văn Từ đang flop sấp mặt như thế này, dù cậu ta đi làm người khuân vác cho cô cũng chẳng có ai nhận ra. Có điều, vì khuôn mặt điển trai kia nên cũng vẫn có người qua đường chú ý, không ít người còn muốn bước tới bắt chuyện. Thế nhưng, khi nhìn thấy cô gái trẻ bên cạnh cậu ta, tất cả đều rụt chân lại.

Về đến nơi ở của cậu ta, Linh Quỳnh đã thay mới từ đầu đến chân đã đành, lại còn có thêm cả một chiếc xe nữa.

Cô xoay xoay chiếc chìa khoác trong tay, khe khẽ ngân nga điệu nhạc không biết tên, đi trước mặt cậu ta.

Lúc mở cửa, Lục Văn Từ không nhịn được hỏi: “Cô không về nhà à?”

Linh Quỳnh làm ra vẻ sợ hãi, ôm ngực hỏi, “Cậu muốn tôi về nhà chịu đòn à?”

“Không phải, tôi… Thế cô muốn ở đâu?”

“Ở nhà cậu chứ đâu.” Cậu là nhân vật mục tiêu còn gì nữa? Tôi còn phải nuôi nấng cậu rồi hẹn hò yêu đương nữa kìa, không ở nhà cậu thì ở đâu?

Các cụ ngày xưa có câu gì nhỉ…

À, nhất cự ly, nhì tốc độ!

Cô gái nói một cách quá ngang nhiên đường hoàng, ngược lại còn khiến Lục Văn Từ không biết phải phản bác thế nào nữa.

Một lúc lâu sau, cậu ta mới tìm lại được giọng nói của mình, không chắc lắm, hỏi: “Nhà tôi á?”

Linh Quỳnh tiếp tục ôm ngực, vẻ mặt bi thương vô cùng khoa trương: “Tôi bỏ nhà ra đi, chẳng có nơi nào để quay về, cậu phải giúp đỡ tôi chứ.”

Giọng cô gái nhẹ nhàng mềm mại vô cùng, nhưng ngữ điệu thì lại kiên quyết, hoàn toàn không cho người ta đường thương lượng.

“Chỗ này của tôi…” Lục Văn Từ chỉ vào hoàn cảnh căn hộ của mình, “Chỉ có một phòng thôi, cho cô ở kiểu gì bây giờ?”

Đuôi mắt cô gái cong cong, nói: “Tôi không ngại nếu cậu ngủ ở ghế sô pha đâu.”

Lục Văn Từ cạn lời.

Đây là nhà tôi, cảm ơn cô ạ!

“Tôi cứu cậu từ trong khách sạn ra, tốn biết bao nhiêu công sức, vì chuyện đó còn đắc tội cả cái lão… Tổng giám đốc Vương gì gì kia. Hiện giờ tôi tứ cố vô thân, đến chứng minh thư còn chẳng có, nếu tôi ra ngoài, chỉ có thể lang thang ngoài đầu đường xó chợ thôi, lẽ nào cậu không nên cho tôi ở nhà cậu sao? Cậu không thể vong ân phụ nghĩa như thế được!”

Nét mặt cô gái ánh lên vẻ đáng thương, khiến cho bất cứ ai cũng sẽ động lòng trắc ẩn.

Lục Văn Từ không còn biết nói gì nữa.

Một người có thể tùy tiện mang theo chi phiếu hai mươi triệu trên người, làm sao có thể lang thang đầu đường xó chợ được.

Dù cô ấy vừa tiêu khá nhiều đi chăng nữa, thì chắc chắn cô ấy cũng vẫn còn lại không ít tiền.

Kiếm cớ dụ dỗ lừa lọc người ta mà cũng không có tâm nữa!

Bản thân Lục Văn Từ vốn không phải người máu lạnh, dù biết Linh Quỳnh không thể lang thang đầu đường xó chợ được, nhưng khi nghe cô nói vậy, lại có ân tình cứu giúp ở khách sạn, nên làm sao cậu ta nhẫn tâm từ chối chứ.

“Ừm… thôi được.”

Mặt Linh Quỳnh lập tức tươi hơn hớn: “Cậu đúng là người tốt.”

Lục Văn Từ bó tay toàn tập với cô.



Lục Văn Từ vốn cho rằng, có thêm một người trong nhà sẽ mang lại phiền phức cho cậu ta. Thế nhưng, trên thực tế, trừ việc phải nhường phòng ngủ ra, cậu ta hoàn toàn không cảm nhận được bất cứ sự phiền hà nào cả. Phần lớn thời gian cô gái kia đều im hơi lặng tiếng, y như mèo vậy.

Linh Quỳnh ru rú trong nhà, trốn hết cả hai nhà Thẩm Tô đang tìm cô khắp nơi.

Bên phía lão Tổng giám đốc Vương đại để cũng biết được đoạn clip và thân phận của cô từ chỗ chị Mai, nên tạm thời không gây chuyện gì, chị Mai cũng không xuất hiện nữa.

Hiện giờ Lục Văn Từ không được bố trí công việc, cậu ta phải tự ra ngoài tìm kiếm cơ hội. Hai hôm nay, vận may của cậu ta khá tốt nên đã giành được một vai.

“Tôi phải đi quay phim đây.”

Lục Văn Từ báo cho Linh Quỳnh một tiếng.

Linh Quỳnh mặc váy ngủ màu trắng, mái tóc suôn dài xõa xuống sau lưng, một vài lọn nghịch ngợm buông trước ngực.

Cô như một du hồn ngậm miếng bánh mì đi ra, nghe thấy cậu ta nói vậy bèn cầm miếng bánh mì xuống, thuận miệng hỏi: “Đóng vai gì? Nam chính à?”

Lục Văn Từ á khẩu.

Cô ấy đánh giá mình cao quá nhỉ?

“Không phải.”

“Nam phụ?”

Lục Văn Từ vẫn lắc đầu.

“Nam phụ của phụ? Đến phụ của phụ mà cũng không phải nữa á?” Linh Quỳnh chép miệng, “Đạo diễn đấy là lợn à? Người như cậu không dùng, chẳng lẽ để đó làm bình hoa cho người ta ngắm sao?”

Lục Văn Từ thực sự không biết cô ấy đang khen mình hay đang chửi mình nữa.

“Tôi đi trước đây.”

Lục Văn Từ đi rồi, Linh Quỳnh ngồi trên ghế sô pha nhấm nháp hết lát bánh mì kia.

[Rút thẻ có thể giúp nhân vật mục tiêu giành được vai diễn tốt đấy!] Thiểm Thiểm lại bắt đầu dụ dỗ nạp tiền.

Linh Quỳnh lấy thêm lát bánh mì nữa, gặm nhấm như con chuột nhỏ.

Thiểm Thiểm tiếp tục tiếp thị, [Tình yêu ơi, cô thực sự có thể rút thẻ mà. Rút thẻ xong, những chuyện này đều giải quyết được hết ấy!]

[Cô rút thẻ không bị lừa đâu, rút thẻ không thiệt thòi chút nào.]

Linh Quỳnh cười khẩy. Tôi tin cậu mới là lạ!

Vừa nghĩ đến quyển sổ hướng dẫn kia là Linh Quỳnh đã cảm thấy hơi lạnh bốc thẳng lên đầu rồi.

Nhất định phải khống chế cái tay của mình, không thể nạp tiền được!

Có điều, nhớ đến sổ hướng dẫn, trong đầu Linh Quỳnh chợt lóe lên một suy nghĩ, lại mở sổ ra xem một cái.

Tấm thẻ bài 2618 kia đã thay đổi rồi.

Trên mặt thẻ không phải là dãy hành lang kia nữa, mà là hình ảnh Lục Văn Từ nằm trên chiếc giường rộng trắng muốt, đôi chân dài chống lên, quần áo xộc xệch tán loạn, vạt áo hơi kéo cao, lộ ra một phần eo. Ngón tay thon dài của cậu ta đặt trên thắt lưng, tay còn lại đặt lên đỉnh đầu.

Đôi mắt của chàng trai khép hờ, ánh mắt mơ màng quét qua như thể câu hồn người ta đi vậy.

Hình ảnh đó, còn kích thích hơn cả cảnh tượng mà cô chứng kiến ở hiện trường…

“Đ* m*!”

Ôi ôi ôi, bé trai thần tiên gì thế này? Muốn nuôi quá…

[Tình yêu ơi, rút thẻ không?]

Linh Quỳnh hít sâu một hơi, “Những tấm thẻ này đều sẽ thay đổi sao?”

[Đúng vậy, tình yêu à! Sau khi giải khóa, nó đều sẽ thay đổi.] Giọng điệu của Thiểm Thiểm lại bắt đầu xấu hổ ngại ngùng, [Kích thích lắm ấy, cô không muốn trải nghiệm một chút sao?]

Linh Quỳnh cứng họng!

Muốn!

Muốn chứ!

Lúc này, hai con người một đen một trắng đang đánh nhau tơi bời trong lòng Linh Quỳnh.

Linh Quỳnh đen: Bé đáng yêu xinh đẹp nhường này, đương nhiên phải nuôi chứ! Nạp đê!

Linh Quỳnh trắng: Nạp cái gì mà nạp, tất cả đều chỉ là cái bẫy thôi, họ muốn dụ dỗ cô phạm tội đấy. Cô tỉnh táo lại chút đi.

Linh Quỳnh đen: Trò chơi này vốn là để nuôi dưỡng những bé đáng yêu như thế mà. Đây chỉ là suy nghĩ bình thường thôi.

Linh Quỳnh trắng: Cô đừng có nghe nó nói linh tinh, cô nhất định phải giữ vững lập trường, tuyệt đối không nạp một xu nào hết!

Hai bên càng cãi càng hăng. Linh Quỳnh lắc mạnh đầu, chỉ… chỉ rút thử mười lần thôi, xem thế nào, được không?

Trong tay Linh Quỳnh vẫn còn hơn tám triệu, rút mười lần giảm năm mươi phần trăm, có vẻ cũng rất rẻ…

Linh Quỳnh cảm thấy… rút cũng được…

Cô mở trang chủ ra, nạp tiền theo Thiểm Thiểm nói, rồi ấn rút thẻ.



Hai phút sau…

Linh Quỳnh lạnh nhạt đóng trang chủ lại, nằm xuống ghế sô pha.

Rút mười lần, chẳng rút được cái quái gì cả! Thật đúng là…

Cô mà còn rút thẻ nữa thì cô là con lợn!



Linh Quỳnh nằm một lúc, thấy thực sự nhàm chán, quyết định đi thăm nhân vật mục tiêu. Cô lấy địa chỉ mà mình có được từ Lục Văn Từ, lái xe đi.

Đoàn làm phim không cho người ngoài tùy tiện ra vào, Linh Quỳnh lòng vòng bên ngoài hai vòng, sau khi biến mất một lúc, trong tay cô có thêm một tấm thẻ nhân viên, thừa lúc đông người trà trộn vào trong.



Bộ phim mà đoàn này quay là phim gián điệp, hiện giờ đang quay phân cảnh của nam chính.

Nam chính bị phát hiện ra thân phận, trong lúc chạy trốn kẻ đuổi giết, anh ta chạy vào trong một rạp hát…

Trên sân khấu, có người đang hát ca kịch…
Trước Tiếp
Đang nhập để bình luận
dothinguyetanhAd ơi duyệt thẻ giúp mình nhé - sent 2020-07-08 17:32:38
lynhluvAd oi, Duyệt thẻ giúp mình với ạ. - sent 2020-06-20 23:39:16
Mùi HoàngTruyện khá hay nhưng chương hơi ngắn à - sent 2020-06-02 22:40:22
pehamauhongWow iu iu add, hóng bửa giờ - sent 2020-05-13 21:42:36
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương